Nghệ sỹ Nhiếp ảnh Huỳnh Hà: Hồn phố trong từng bức ảnh

Thạch Thảo 04/09/2019


Huỳnh Hà có cái may mắn khi được sinh ra và lớn lên giữa lòng phố cổ, giữa một không gian di sản văn hóa quá đặc biệt - phố cổ Hội An (Quảng Nam) - được UNESCO công nhận là Di sản Văn hóa Thế giới vào năm 1999.

Thêm một may mắn nữa là ở đó lại có Câu lạc bộ Nhiếp ảnh Hội An hoạt động khá sôi nổi, với những người nghệ sỹ, người anh đi trước luôn chia sẻ, mở rộng vòng tay chào đón những người yêu ảnh, thích ảnh...

 

NSNA Huỳnh Hà


Có lẽ, chính những “cơ duyên” may mắn đó khiến Huỳnh Hà trở thành nghệ sỹ nhiếp ảnh và nặng lòng với Phố Hội đến vậy!

Năm 2004 Huỳnh Hà đến với nhiếp ảnh, ban đầu anh chỉ nghĩ đơn giản, học ảnh làm nghề tay trái để mưu sinh. Huỳnh Hà cho biết, trong những ngày đầu chập chững đến với nhiếp ảnh, anh đã được nghệ sỹ nhiếp ảnh Đặng Kế Đông - một trong những người đi đầu về nhiếp ảnh ở Hội An lúc bấy giờ (người mà anh tôn làm Thầy) truyền cho niềm đam mê nghệ thuật, để rồi, ngấm, mê và đến với nghệ thuật lúc nào không biết.

Ngoài những lúc chụp ảnh dịch vụ, Huỳnh Hà bắt đầu săn tìm những khoảnh khắc đẹp, những cú bấm máy khiến tâm hồn anh rung động, lắng đọng… Ông trời không phụ lòng người, ngay năm đầu đến với nhiếp ảnh nghệ thuật, năm 2004 khi gửi tham dự Triển lãm ảnh nghệ thuật toàn quốc, bức ảnh Bức họa sống đã “lọt mắt xanh” giám khảo, được chọn trưng bày triển lãm. Với người mới chơi ảnh mà đã có được ảnh triển lãm toàn quốc quả thật không dễ, bởi có người tham dự hàng chục năm trời mà cũng không có được “điểm đỏ” này. Chính từ sự khởi đầu “ngoạn mục” này đã tạo động lực, là bàn đạp để Huỳnh Hà quyết tâm đến với nhiếp ảnh nghệ thuật.

 

Con đường trong sương


Say mê học hỏi, say mê sáng tác, chỉ một năm sau - năm 2005 Huỳnh Hà đã có nhiều tác phẩm ảnh được triển lãm, được giải của tỉnh, khu vực, toàn quốc và nhanh chóng trở thành hội viên hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Quảng Nam.

Năm 2006 cũng là một năm thành công trên con đường nghệ thuật của Huỳnh Hà, bức ảnh Thăm phố cổ được trao Huy chương Vàng tại Liên hoan ảnh nghệ thuật Miền Trung và Tây Nguyên cùng nhiều tác phẩm khác được trưng bày Triển lãm ở các cuộc thi ảnh toàn quốc và trong khu vực.

Với thành tích đạt được trong 3 năm, Huỳnh Hà được kết nạp hội viên Hội Nghệ sỹ Nhiếp ảnh Việt Nam - cái đích mà nhiều người chơi ảnh mong muốn đạt được, và không nhiều người đạt được trong một thời gian ngắn như vậy!

 

Bên thềm xưa


Huỳnh Hà cho biết, anh hay lang thang phố cổ, vòng quanh Hội An mỗi sớm mai để ghi lại khoảng khắc đời thường mỗi ngày phố “trở mình thức giấc”. Nhiều hôm, làm việc khuya đến 1, 2 giờ sáng, nhưng khi trời còn tối thẫm, người người, nhà nhà vẫn chìm trong giấc ngủ, Huỳnh Hà lại “xách xe” chạy ra cửa biển đón bình minh, hay đến với đầm sen còn đọng sương đêm. Còn việc “lội phố” mỗi sớm mai thì đã trở thành… cơm bữa. Huỳnh Hà đang “ấp ủ” cho mình một dự án về “gánh”, tự đặt câu hỏi, tự băn khoăn “không biết ai phát minh ra đôi gánh?”, để ngày ngày, trên các con ngõ nhỏ “gánh” theo nhau xuống phố? Để mỗi ban mai, anh lại “lẳng lặng” theo sau, âm thầm ghi lại “dấu chân” những đôi gánh bằng tác phẩm nhiếp ảnh của mình!

Với những chủ đề mà nhiều người đã chụp, dù thích, Huỳnh Hà cũng phải cố gắng tìm cho mình cách thể hiện riêng, để tránh đi vào lối mòn đã có “Lần đầu tiên tôi bị cuốn hút bởi Sen và cầm máy chụp Sen, cho dù đã qua bao nhiêu mùa, bao nhiêu lần tôi đến để ngắm… Tư duy chưa định hình về Sen, Lens (ống kính) thì “cùi bắp”... tôi không dám nghĩ mình sẽ chụp làm sao, chụp như thế nào để tôn lên vẻ đẹp của Sen khi đã nhiều người chụp quá đẹp... Lần này một cái gì đó cuốn tôi đi và đến để ngồi nhìn những cánh Sen nhẹ nhàng vương ra đón nắng... và chụp vội như sợ cánh sen sẽ rụng rơi... Chắc rằng nó chưa đẹp, nhưng cứ yêu nó như mối tình đầu của mình vậy!”.

 

Sông vàng

 

Nhà tôi ngày lũ


Quan điểm về Nhiếp ảnh của Huỳnh Hà chỉ đơn giản là “người truyền tải lại vẻ đẹp đã có” nên ảnh của anh luôn đem đến cho người xem sự chân thật từ những khoảnh khắc mà anh “lắng đọng” qua ống kính máy ảnh của mình.

Trăn trở là vậy, tư duy sáng tạo là vậy nên ảnh của Huỳnh Hà như tràn ngập hơi thở của cuộc sống, gần gũi và sống động. Được sống trong lòng phố cổ tuyệt đẹp với nhiều công trình nhà ở, hội quán, đình chùa, miếu mạo, giếng, cầu, nhà thờ tộc, bến cảng, và những con đường hẹp chạy ngang dọc tạo thành các ô vuông kiểu bàn cờ... Cái cốt cách, hồn Phố đã nuôi dưỡng, tắm mát cho tâm hồn nghệ thuật của người nghệ sỹ, thấm đẫm một tình yêu bất tận với phố.

 

Hoa sen 2

 

Hoa sen 3


Để rồi, tình yêu đó, khiến mỗi ban mai, Huỳnh Hà lại xách máy lang thang phố cổ, ghi lại những hình ảnh rất đỗi bình dị, đời thường của người và phố. Đơn giản chỉ là để, dẫu sau này, phố có phôi pha - vẫn còn đó những hiện hữu trong từng bức ảnh!

 

T.T (số 6, tháng 6/2019)

Bài viết liên quan / related articles
ý kiến - thảo luận / comments:
Mời bạn thảo luận / comments:

Họ tên:

Email:

Capcha

captcha

(Đề nghị gõ chữ tiếng Việt có dấu và không viết tắt)